友松轩

明代 杨士奇
苍楠翠柏连山丘,杨家绕屋青松稠。百年雨露涵深泽,六月凉爽如清秋。 势凌千尺浮云外,黛色团团拱车盖。阴森昼晦起蛟虬,萧瑟天风振竽籁。 若人好学怀奇姿,琼林秀出珊瑚枝。由来孤高秉异尚,爱此挺特同心期。 结庐松下栖迟久,坐卧看松与松友。劲操何殊处士梅,閒情未说先生柳。 才高何必老深林,清庙明堂会见寻。惟应晚岁冰霜节,永矢平生金石心。
cāng nán cuì bǎi lián shān qiū   yáng jiā rào qīng sōng chóu bǎi nián hán shēn liù   yuè liáng shuǎng qīng qiū    
shì líng qiān chǐ yún wài   dài tuán tuán gǒng chē gài yīn sēn zhòu huì jiāo qiú xiāo   tiān fēng zhèn lài    
ruò rén hào xué huái 怀 姿   qióng lín xiù chū shān zhī yóu lái gāo bǐng shàng ài   tǐng tóng xīn    
jié sōng xià chí jiǔ   zuò kàn sōng sōng yǒu jìn cāo shū chǔ shì méi xián   qíng wèi shuō xiān sheng liǔ    
cái gāo lǎo shēn lín   qīng miào míng táng huì jiàn xún wéi yīng wǎn suì bīng shuāng jié yǒng   shǐ píng shēng jīn shí xīn