又送李舍人赴阙

宋代 陆游
执简曾闻侍玉螭,谪仙才调尽推奇。 能将苦语康时病,更遣丹诚动主思。 北阙亲朋瞻旧德,东吴山水入新诗。 知公自有经纶术,会见飞翔集凤池。 三径从来半草莱,席门那为故人开。 自惭不是梧桐树,安得朝阳鸣凤来。
zhí jiǎn céng wén shì chī   zhé xiān cái diào jǐn tuī  
néng jiāng kāng shí bìng   gèng qiǎn dān chéng dòng zhǔ  
běi què qīn péng zhān jiù   dōng shān shuǐ xīn shī  
zhī gōng yǒu jīng lún shù   huì jiàn fēi xiáng fèng chí  
sān jìng cóng lái bàn cǎo lái   mén wèi rén kāi  
cán shì tóng shù   ān zhāo yáng míng fèng lái