又颂

唐代 天然
丹霞有一宝,藏之岁月久。从来人不识,余自独防守。 山河无隔碍,光明处处透。体寂常湛然,莹澈无尘垢。 世间采取人,颠狂逐路走。余则为渠说,抚掌笑破口。 忽遇解空人,放旷在林薮。相逢不擎出,举意便知有。
dān xiá yǒu bǎo   cáng zhī suì yuè jiǔ cóng lái rén shí   fáng shǒu
shān ài   guāng míng chù chù tòu cháng zhàn rán   yíng chè chén gòu
shì jiān cǎi rén   diān kuáng zhú zǒu wèi shuō   zhǎng xiào kǒu
jiě kōng rén   fàng kuàng zài lín sǒu xiāng féng qíng chū   biàn 便 zhī yǒu