右司周昞仲亦用韵并和以谢之

宋代 李曾伯
谁将缺陷句彻名流,勾引春风入笔头。 廊庙喜登端士用,田园盍为故人谋。 曾芳草外思淮中,应海棠边念蜀游。 细雨挑灯成朗诵,剧谈如共峡江舟。
shuí jiāng quē xiàn chè míng liú   gōu yǐn chūn fēng tóu  
láng miào dēng duān shì yòng   tián yuán wèi rén móu  
céng fāng cǎo wài huái zhōng   yīng hǎi táng biān niàn shǔ yóu  
tiǎo dēng chéng lǎng sòng   tán gòng xiá jiāng zhōu