游石龙偶成寺僧通首坐饱历丛林归老此山故诗多及之

宋代 冯时行
飞泉撼琳球,群山高崔嵬。中有古道场,紫烟笼观台。 石门不施关,荣辱自不来。霜钟鸣万壑,日出山雾开。 老僧挈筠篮,上山拾羹材。归煮南涧水,至味谢盐梅。 食饱不下床,法身充九垓。破衲一甲子,云閒与徘徊。 我欲吐情语,铭之古岩隈。云切戒多事,勿听龙作媒。 为雨非不佳,世间多尘埃。预恐为雨罢,归来污苍苔。
fēi quán hàn lín qiú   qún shān gāo cuī wéi zhōng yǒu dào chǎng   yān lóng guān tái
shí mén shī guān   róng lái shuāng zhōng míng wàn   chū shān kāi
lǎo sēng qiè yún lán   shàng shān shí gēng cái guī zhǔ nán jiàn shuǐ   zhì wèi xiè yán méi
shí bǎo xià chuáng   shēn chōng jiǔ gāi jiǎ   yún xián pái huái
qíng   míng zhī yán wēi yún qiē jiè duō shì   tīng lóng zuò méi
wèi fēi jiā   shì jiān duō chén āi kǒng wèi   guī lái cāng tái