又十二韵

宋代 刘攽
绝境可遗老,清心仍去邪。楼头喧燕雀,川面动龙蛇。 碧瓦浮烟素,朱甍丽日霞。倚风时坐啸,乘月更吹笳。 庭樾交倾盖,池房杂舞髽。凉秋乘爽垲,吉岁验污邪。 厨酿全欺鲁,儿歌习陋巴。林珍饷桃李,溪饭列鱼虾。 胜赏须神会,浮名祇盗夸。谁能贪课最,本自学禅迦。 羁旅枝栖鹊,田园舍负蜗。萧条看白鬓,早晚得丹砂。
jué jìng lǎo   qīng xīn réng xié lóu tóu xuān yàn què chuān   miàn dòng lóng shé    
yān   zhū méng xiá fēng shí zuò xiào chéng   yuè gèng chuī jiā    
tíng yuè jiāo qīng gài   chí fáng zhuā liáng qiū chéng shuǎng kǎi   suì yàn xié    
chú niàng quán   ér lòu lín zhēn xiǎng táo   fàn liè xiā    
shèng shǎng shén huì   míng dào kuā shuí néng tān zuì běn   xué chán jiā    
zhī què   tián yuán shè xiāo tiáo kàn bái bìn zǎo   wǎn dān shā