又诗二首

唐代 马湘
省悟前非一息间,更抛闲事弃尘寰。徒夸美酒如琼液, 休恋娇娥似玉颜。含笑谩教情面厚,多愁还使鬓毛斑。 云中幸有堪归路,无限青山是我山。 何用烧丹学驻颜,闹非城市静非山。 时人若觅长生药,对景无心是大还。
xǐng qián fēi jiān   gèng pāo xián shì chén huán kuā měi jiǔ qióng  
xiū liàn jiāo é shì yán hán xiào mán jiào qíng miàn hòu   duō chóu hái shǐ 使 bìn máo bān
yún zhōng xìng yǒu kān guī   xiàn qīng shān shì shān
yòng shāo dān xué zhù yán   nào fēi chéng shì jìng fēi shān
shí rén ruò cháng shēng yào   duì jǐng xīn shì hái