游善权山留题三首 其三 寺后湫水

宋代 陈克
冈峦谁穿空,脉液互吞吐。凭虚倚翠岩,发地涵潼乳。 哀弦响崖寺,清镜照林坞。萦坻骤曲折,啮石犹飞舞。 津涯浩无穷,神怪传自古。参差见坤轴,晃荡连水府。 微生寄荒绝,多病厌咸苦。永怀宅清泠,戮力事农圃。 青秧渐出水,紫笋新过雨。无惭种秫陶,更似煎茶羽。
gāng luán shuí chuān 穿 kōng   mài tūn píng cuì yán   hán tóng
āi xián xiǎng   qīng jìng zhào lín yíng chí zhòu zhé   niè shí yóu fēi
jīn hào qióng   shén guài chuán cēn jiàn kūn zhóu   huàng dàng lián shuǐ
wēi shēng huāng jué   duō bìng yàn xián yǒng huái 怀 zhái qīng líng   shì nóng
qīng yāng jiàn chū shuǐ   sǔn xīn guò cán zhǒng shú táo   gèng shì jiān chá