又上后园山脚

唐代 杜甫
昔我游山东,忆戏东岳阳。穷秋立日观,矫首望八荒。 朱崖著毫发,碧海吹衣裳。蓐收困用事,玄冥蔚强梁。 逝水自朝宗,镇名各其方。平原独憔悴,农力废耕桑。 非关风露凋,曾是戍役伤。于时国用富,足以守边疆。 朝廷任猛将,远夺戎虏场。到今事反覆,故老泪万行。 龟蒙不复见,况乃怀旧乡。肺萎属久战,骨出热中肠。 忧来杖匣剑,更上林北冈。瘴毒猿鸟落,峡干南日黄。 秋风亦已起,江汉始如汤。登高欲有往,荡析川无梁。 哀彼远征人,去家死路旁。不及祖父茔,累累冢相当。
yóu shān dōng   dōng yuè yáng qióng qiū guān   jiǎo shǒu wàng huāng
zhū zhù háo   hǎi chuī shang shōu kùn yòng shì   xuán míng wèi qiáng liáng
shì shuǐ cháo zōng   zhèn míng fāng píng yuán qiáo cuì   nóng fèi gēng sāng
fēi guān fēng diāo   céng shì shù shāng shí guó yòng   shǒu biān jiāng
cháo tíng rèn měng jiàng   yuǎn duó róng chǎng dào jīn shì fǎn   lǎo lèi wàn xíng
guī méng jiàn   kuàng nǎi huái 怀 jiù xiāng fèi wēi shǔ jiǔ zhàn   chū zhōng cháng
yōu lái zhàng xiá jiàn   gèng shàng lín běi gāng zhàng yuán niǎo luò   xiá gàn nán huáng
qiū fēng   jiāng hàn shǐ tāng dēng gāo yǒu wǎng   dàng chuān liáng
āi yuǎn zhēng rén   jiā páng yíng   lěi lěi zhǒng xiāng dāng