幽人折芳桂

唐代 佚名
厚地生芳桂,遥林耸干长。叶开风里色,花吐月中光。 曙鸟啼馀翠,幽人爱早芳。动时垂露滴,攀处拂衣香。 古调声犹苦,孤高力自强。一枝终是折,荣耀在东堂。
hòu shēng fāng guì   yáo lín sǒng gàn zhǎng kāi fēng   huā yuè zhōng guāng
shǔ niǎo cuì   yōu rén ài zǎo fāng dòng shí chuí   pān chù xiāng
diào shēng yóu   gāo qiáng zhī zhōng shì zhé   róng yào 耀 zài dōng táng