友人简邀踏青诗以谢之

清代 戴亨
迢递犹为客,乾坤空复春。禽声增别恨,草色总伤神。 苦被愁中境,频摧病里身。谁堪还出郭,携榼坐花茵。
tiáo yóu wèi   qián kūn kōng chūn qín shēng zēng bié hèn cǎo   zǒng shāng shén    
bèi chóu zhōng jìng   pín cuī bìng shēn shuí kān hái chū guō xié   zuò huā yīn