友人惠芍药并青梅一枝偶成三绝 其二

宋代 葛胜仲
芳丛的皪长明槛,不似馀花顷刻春。始信有常能耐久,何须逐巧斗尖新。
fāng cóng de zhǎng míng kǎn   shì huā qǐng chūn shǐ xìn yǒu cháng néng nài jiǔ   zhú qiǎo dòu jiān xīn