友人惠芍药并青梅一枝偶成三绝 其一

宋代 葛胜仲
窥园记我分名卉,大似梁园重锦红。自愧江淹才已尽,却须还与主人翁。
kuī yuán fēn míng huì   shì liáng yuán zhòng jǐn hóng kuì jiāng yān cái jǐn què   hái zhǔ rén wēng