友人惠酒殊佳用清光滑辣四字为韵以谢

宋代 冯时行
冠豸取能触,佩剑取能割。 饮酒移气体,我亦嗜清辣。 举白欲下咽,丹腑已通达。 温温坎离间,正气自旋斡。 於焉养真男,险语犯天闼。 千锺建太平,岂徒为消渴。
guān zhì néng chù   pèi jiàn néng
yǐn jiǔ   shì qīng
bái xià yàn   dān tōng
wēn wēn kǎn jiàn   zhèng xuán
yān yǎng zhēn nán   xiǎn fàn tiān
qiān zhōng jiàn tài píng   wèi xiāo