友人惠酒殊佳用清光滑辣四字为韵以谢

宋代 冯时行
先生饮至和,尺宅如鉴光。 余力暨酒醴,百瓮春朝阳。 洗我未墨尘,凌风龟鹤肠。 醉乡更饱历,歧路久已荒。 休吏闭斋阁,三盏通真梁。 到处百虑息,其俗如陶唐。
xiān sheng yǐn zhì   chǐ zhái jiàn guāng
jiǔ   bǎi wèng chūn zhāo yáng
wèi chén   líng fēng guī cháng
zuì xiāng gèng bǎo   jiǔ huāng
xiū zhāi   sān zhǎn tōng zhēn liáng
dào chù bǎi   táo táng