友人惠酒殊佳用清光滑辣四字为韵以谢

宋代 冯时行
六府萃百感,攻愁须酒兵。 故人如我知,侵月走双甖。 手裂绛泥封,瓦盆贮瑶琼。 我生百世后,见此圣之清。 一饮肺肠润,再饮毛骨轻。 何必跨茅龙,超然欲遐征。
liù cuì bǎi gǎn   gōng chóu jiǔ bīng
rén zhī   qīn yuè zǒu shuāng yīng
shǒu liè jiàng fēng   pén zhù yáo qióng
shēng bǎi shì hòu   jiàn shèng zhī qīng
yǐn fèi cháng rùn   zài yǐn máo qīng
kuà máo lóng   chāo rán xiá zhēng