友人还乡有感

宋代 唐庚
饥乌哑哑枝上啼,秋风萧萧吹客衣。儒冠误身不得归,女痴妻寒病乳老。 归来聚首贫亦好,我固知之归不早。束书十载游长安,一官远谢医卜贤。 托生长镵直可怜,今君别我还故里。想见亲朋问所以,为言憔悴京尘里。
zhī shàng   qiū fēng xiāo xiāo chuī guān shēn guī   chī hán bìng lǎo    
guī lái shǒu pín hǎo   zhī zhī guī zǎo shù shū shí zài yóu cháng ān   guān yuǎn xiè xián    
tuō shēng cháng chán zhí lián   jīn jūn bié hái xiǎng jiàn qīn péng wèn suǒ wéi   yán qiáo cuì jīng chén