悠然亭

宋代 刘克庄
每到阑干畔,徘徊暮始还。 为怜临水寺,尽见隔城山。 墙缭青苔里,舟藏绿阴间。 松扉宜步月,只是限重关。
měi dào lán gān pàn   pái huái shǐ hái
wèi lián lín shuǐ   jǐn jiàn chéng shān
qiáng liáo qīng tái   zhōu cáng 绿 yīn jiān
sōng fēi yuè   zhǐ shì xiàn zhòng guān