游岐原有感

宋代 欧阳澈
秋光淡薄磨青铜,舞风霜叶鱼腮红。鸡窗岑寂兴不浅,结客支筇扣梵宫。 联翻步蹑孤烟际,陇上凄凉一笛风。穿云裂石声满谷,惊飞雁阵横晴空。 高僧拥衲卧云久,诸方勘破心玲珑。我来奓户据禅榻,堂堂标格对总公。 旋烹冰液破我闷,浇肠七椀追卢仝。水沈烟断香透顶,津津喜气生眉峰。 傅岩真隐已先去,谁与壮浪吟争雄。朱弦纵事奏流水,俚耳知音亦罕逢。 不禁风物撩诗眼,强作险语惭非工。安得汤休占此景,碧云之句当奇锋。 会沽村酒行莲社,忘归一任夕阳舂。
qiū guāng dàn qīng tóng   fēng shuāng sāi hóng chuāng cén xīng qiǎn jié   zhī qióng kòu fàn gōng    
lián fān niè yān   lǒng shàng liáng fēng chuān yún 穿 liè shí shēng mǎn jīng   fēi yàn zhèn héng qíng kōng    
gāo sēng yōng yún jiǔ   zhū fāng kān xīn líng lóng lái zhā chán táng   táng biāo duì zǒng gōng    
xuán pēng bīng mèn   jiāo cháng wǎn zhuī tóng shuǐ shěn yān duàn xiāng tòu dǐng jīn   jīn shēng méi fēng    
yán zhēn yǐn xiān   shuí zhuàng làng yín zhēng xióng zhū xián zòng shì zòu liú shuǐ   ěr zhī yīn hǎn féng    
jīn fēng liāo shī yǎn   qiáng zuò xiǎn cán fēi gōng ān tāng xiū zhàn jǐng   yún zhī gòu dāng fēng    
huì cūn jiǔ xíng lián shè   wàng guī rèn yáng chōng