幽栖

宋代 陆游
闲人了无事,地僻称幽栖。 (左臼右市)米留鸡食,移琴避燕泥。 桐生窗欲暗,笋长径还迷。 不作容车计,门闾尽放低。
xián rén liǎo shì   chēng yōu
  zuǒ jiù yòu shì   liú shí   qín yàn
tóng shēng chuāng àn   sǔn zhǎng jìng hái
zuò róng chē   mén jǐn fàng