攸宁庵

元代 薛玄曦
高兴何如向子平,男昏女嫁一身轻。白云在望频登陇,黄发为期少入城。 茧室已营身后计,凤笙时听月中声。江淮十载风尘满,回首谁应似独醒。
gāo xīng xiàng píng   nán hūn jià shēn qīng bái yún zài wàng pín dēng lǒng   huáng wéi shǎo chéng
jiǎn shì yíng shēn hòu   fèng shēng shí tīng yuè zhōng shēng jiāng huái shí zài fēng chén mǎn   huí shǒu shuí yīng shì xǐng