有木诗八首 其四

唐代 白居易
有木名杜梨,阴森覆丘壑。心蠹已空朽,根深尚盘薄。 狐媚言语巧,鸟妖声音恶。凭此为巢穴,往来互栖托。 四傍五六本,叶枝相交错。借问因何生,秋风吹子落。 为长社坛下,无人敢芟斫。几度野火来,风回烧不著。
yǒu míng   yīn sēn qiū xīn kōng xiǔ   gēn shēn shàng pán báo
mèi yán qiǎo   niǎo yāo shēng yīn è píng wèi cháo xué   wǎng lái tuō
bàng liù běn   zhī xiāng jiāo cuò jiè wèn yīn shēng   qiū fēng chuī zi luò
wèi zhǎng shè tán xià   rén gǎn shān zhuó huǒ lái   fēng huí shāo zhù