有木诗八首 其八

唐代 白居易
有木名丹桂,四时香馥馥。花团夜雪明,叶剪春云绿。 风影清似水,霜枝冷如玉。独占小山幽,不容凡鸟宿。 匠人爱芳直,裁截为厦屋。干细力未成,用之君自速。 重任虽大过,直心终不曲。纵非梁栋材,犹胜寻常木。
yǒu míng dān guì   shí xiāng huā tuán xuě míng   jiǎn chūn yún 绿
fēng yǐng qīng shì shuǐ   shuāng zhī lěng zhàn xiǎo shān yōu   róng fán niǎo 宿
jiàng rén ài fāng zhí   cái jié wèi shà gàn wèi chéng   yòng zhī jūn
zhòng rèn suī guò   zhí xīn zhōng zòng fēi liáng dòng cái   yóu shèng xún cháng