游密庵致明有喜雨诗次原韵

宋代 刘子翚
雨气经岩上,僧窗暗复明。 溪流生急响,松吹助狂倾。 {左禾右罢}稏无边润,蘧篨一味清。 仁心乐同饱,拥鼻发吟声。
jīng yán shàng   sēng chuāng àn míng  
liú shēng xiǎng   sōng chuī zhù kuáng qīng  
  { zuǒ yòu   } biān rùn   chú wèi qīng  
rén xīn tóng bǎo   yōng yín shēng