游密庵分韵赋诗得清字

宋代 朱熹
误落尘中岁序惊,归来犹幸此身轻。便将旧友寻山去,更喜新诗取意成。 暖翠乍看浑欲滴,寒流重听不胜清。个中有趣无人会,琴罢尊空月四更。
luò chén zhōng suì jīng   guī lái yóu xìng shēn qīng biàn jiāng 便 jiù yǒu xún shān gèng   xīn shī chéng    
nuǎn cuì zhà kàn hún   hán liú zhòng tīng shèng qīng zhōng yǒu rén huì qín   zūn kōng yuè gēng