游密庵分韵赋诗得绝字

宋代 朱熹
闽乡饶奇山,仙洲故称杰。巍然一峰高,复与众山绝。 传闻极目处,天水远明灭。万里倏往还,三光下罗列。 我来发孤兴,径欲跻嵽嵲。病骨竟支离,何当攀去辙。
mǐn xiāng ráo shān   xiān zhōu chēng jié wēi rán fēng gāo   zhòng shān jué    
chuán wén chù   tiān shuǐ yuǎn míng miè wàn shū wǎng huán sān   guāng xià luó liè    
lái xīng   jìng niè bìng jìng zhī   dāng pān zhé