有梦

明代 李梦阳
濡迹古梁郊,托兹洪河疆。流景逝不处,众草忽巳霜。 玄云骇崇原,鸣风激空桑。侯予竟此夕,念独涕沾裳。 人欲天必从,神交讵无方。解襟即幽寐,执袂奉颜光。 道暌未终巳,舒体各异乡。鸣鸡在东壁,薄月鉴空床。 精诚谅有合,暂违宁讵伤。
liáng jiāo   tuō hóng jiāng liú jǐng shì chǔ zhòng   cǎo shuāng    
xuán yún hài chóng yuán   míng fēng kōng sāng hóu jìng niàn   zhān shang    
rén tiān cóng   shén jiāo fāng jiě jīn yōu mèi zhí   mèi fèng yán guāng    
dào kuí wèi zhōng   shū xiāng míng zài dōng báo   yuè jiàn kōng chuáng    
jīng chéng liàng yǒu   zàn wéi níng shāng