有梦
梦我鬓间霜雪横,当初不悔识倾城。桃花渐已绝春意,骤雨偏难论薄情。
四壁空前书咄咄,一星灯下忆卿卿。怀中碧玉谁堪抱,愧向今生盟再生。
mèng
梦
wǒ
我
bìn
鬓
jiān
间
shuāng
霜
xuě
雪
héng
横
,
dāng
当
chū
初
bù
不
huǐ
悔
shí
识
qīng
倾
chéng
城
。
。
táo
桃
huā
花
jiàn
渐
yǐ
已
jué
绝
chūn
春
yì
意
,
zhòu
骤
yǔ
雨
piān
偏
nán
难
lùn
论
bó
薄
qíng
情
。
。
sì
四
bì
壁
kōng
空
qián
前
shū
书
duō
咄
duō
咄
,
yī
一
xīng
星
dēng
灯
xià
下
yì
忆
qīng
卿
qīng
卿
。
。
huái
怀
zhōng
中
bì
碧
yù
玉
shuí
谁
kān
堪
bào
抱
,
kuì
愧
xiàng
向
jīn
今
shēng
生
méng
盟
zài
再
shēng
生
。
。