游庐山五老峰

唐代 吴筠
彭蠡隐深翠,沧波照芙蓉。日初金光满,景落黛色浓。 云外听猿鸟,烟中见杉松。自然符幽情,潇洒惬所从。 整策务探讨,嬉游任从容。玉膏正滴沥,瑶草多zv茸。 羽人栖层崖,道合乃一逢。挥手欲轻举,为余扣琼钟。 空香清人心,正气信有宗。永用谢物累,吾将乘鸾龙。
péng yǐn shēn cuì   cāng zhào róng chū jīn guāng mǎn   jǐng luò dài nóng
yún wài tīng yuán niǎo   yān zhōng jiàn shān sōng rán yōu qíng   xiāo qiè suǒ cóng
zhěng tàn tǎo   yóu rèn cóng róng gāo zhèng   yáo cǎo duō   z   v zv rōng
rén céng   dào nǎi féng huī shǒu qīng   wèi kòu qióng zhōng
kōng xiāng qīng rén xīn   zhèng xìn yǒu zōng yǒng yòng xiè lèi   jiāng chéng luán lóng