游落星寺

宋代 李纲
一气升沉谁所肇,陨星为石古不少。群川会处渺无涯,坠此精坚镇江表。 坐令释子开梵宫,栋宇规摹浮玉小。窈窕楼台四面通,汹涌波涛千柱㒟。 我来端是好幽奇,一叶飘然陵漭渺。初疑牛女在银潢,更讶灵槎经毕昴。 星房月殿夜沉沉,水色天容秋杳杳。恍如清梦到天门,欲驾飙轮憩蓬岛。 尘世喧嚣那易得,幻境去来何日了。心閒境寂付幽人,衲被蒙头任昏晓。
shēng chén shuí suǒ zhào   yǔn xīng wèi shí shǎo qún chuān huì chù miǎo zhuì   jīng jiān zhèn jiāng biǎo    
zuò lìng shì kāi fàn gōng   dòng guī xiǎo yǎo tiǎo lóu tái miàn tōng xiōng   yǒng tāo qiān zhù niǎo    
lái duān shì hǎo yōu   piāo rán líng mǎng miǎo chū niú zài yín huáng gèng   líng chá jīng mǎo    
xīng fáng yuè diàn 殿 chén chén   shuǐ tiān róng qiū yǎo yǎo huǎng qīng mèng dào tiān mén   jià biāo lún péng dǎo    
chén shì xuān xiāo   huàn jìng lái le xīn xián jìng yōu rén   bèi méng tóu rèn hūn xiǎo