游芦峰分韵得尽字

宋代 朱熹
芦山一何高,上上不可尽。我行独忘疲,泉石有招引。 须臾出蒙密,矫首眺无畛。已谓极峥嵘,仰视犹隐嶙。 新斋小休憩,馀力更勉黾。东峰切霄汉,首夏正凄紧。 杖策同攀跻,极目散幽窘。万里俯连环,千里瞰孤隼。 因知平生怀,未与尘虑泯。归涂采薇蕨,晚饷杂蔬笋。 笑谓同来人,此愿天所允。独往会淹留,寒栖甘菌蠢。 山阿子慕予,无忧勒回轸。
shān gāo   shàng shàng jǐn xíng wàng quán   shí yǒu zhāo yǐn    
chū méng   jiǎo shǒu tiào zhěn wèi zhēng róng yǎng   shì yóu yǐn lín    
xīn zhāi xiǎo xiū   gèng miǎn mǐn dōng fēng qiè xiāo hàn shǒu   xià zhēng jǐn    
zhàng tóng pān   sàn yōu jiǒng wàn lián huán qiān   kàn sǔn    
yīn zhī píng shēng huái 怀   wèi chén mǐn guī cǎi wēi jué wǎn   xiǎng shū sǔn    
xiào wèi tóng lái rén   yuàn tiān suǒ yǔn wǎng huì yān liú hán   gān jūn chǔn    
shān ē zi   yōu lēi huí zhěn