友龙侄来别留诗次韵

宋代 毛滂
樵青煎茶青竹里,汝欲过门鹊先喜。 我家千里凌风驹,岂比虺聩鞭不起。 我亦西游倦始归,久阔相望老白眉。 归家且与阿戎语,长吟未觉长康痴。 雨急烟寒波渺茫,念汝束书辞故乡。 归时先驱烦蜀令,却过竹间寻漫郎。
qiáo qīng jiān chá qīng zhú   guò mén què xiān
jiā qiān líng fēng   huī kuì biān
西 yóu juàn shǐ guī   jiǔ kuò xiāng wàng lǎo bái méi
guī jiā qiě ā róng   cháng yín wèi jué cháng kāng chī
yān hán miǎo máng   niàn shù shū xiāng
guī shí xiān fán shǔ lìng   què guò zhú jiān xún màn láng