游龙门香山泉

唐代 韦应物
山水本自佳,游人已忘虑。碧泉更幽绝,赏爱未能去。 潺湲写幽磴,缭绕带嘉树。激转忽殊流,归泓又同注。 羽觞自成玩,永日亦延趣。灵草有时香,仙源不知处。 还当候圆月,携手重游寓。
shān shuǐ běn jiā   yóu rén wàng quán gèng yōu jué   shǎng ài wèi néng
chán yuán xiě yōu dèng   liáo rào dài jiā shù zhuǎn shū liú   guī hóng yòu tóng zhù
shāng chéng wán   yǒng yán líng cǎo yǒu shí xiāng   xiān yuán zhī chù
hái dāng hòu yuán yuè   xié shǒu zhòng yóu