游溧阳北湖亭望瓦屋山怀古赠同旅

唐代 李白
朝登北湖亭,遥望瓦屋山。天清白露下,始觉秋风还。 游子托主人,仰观眉睫间。目色送飞鸿,邈然不可攀。 长吁相劝勉,何事来吴关。闻有贞义女,振穷溧水湾。 清光了在眼,白日如披颜。高坟五六墩,崒兀栖猛虎。 遗迹翳九泉,芳名动千古。子胥昔乞食,此女倾壶浆。 运开展宿愤,入楚鞭平王。凛冽天地间,闻名若怀霜。 壮夫或未达,十步九太行。与君拂衣去,万里同翱翔。
cháo dēng běi tíng   yáo wàng shān tiān qīng bái xià   shǐ jué qiū fēng hái
yóu tuō zhǔ rén   yǎng guān méi jié jiān sòng fēi hóng 鸿   miǎo rán pān
cháng xiāng quàn miǎn   shì lái guān wén yǒu zhēn   zhèn qióng shuǐ wān
qīng guāng le zài yǎn   bái yán gāo fén liù dūn   měng
jiǔ quán   fāng míng dòng qiān shí   qīng jiāng
yùn kāi zhǎn 宿 fèn   chǔ biān píng wáng lǐn liè tiān jiān   wén míng ruò huái 怀 shuāng
zhuàng huò wèi   shí jiǔ tài xíng jūn   wàn tóng áo xiáng