游六和寺

宋代 孔平仲
同寻六和寺,去旁苍崖行。峥嵘石林气,㶁㶁流水鸣。 见此俗虑减,入门心更清。盘空到窈窕,小憩山前亭。 天晴修竹外,飒有风雨声。僧云金鱼池,近日秋雨足。 馀波落清壁,散作雪色瀑。徐兴视其流,登高穿屈曲。 忽逢白练飞,碎点溅珠玉。清泠振毛发,潇洒荡心腹。 金鱼在何处,演漾戏平陆。鳞鬣老愈黄,点漆作双目。 忆为儿童时,尝剧此池旁。闻人说金鱼,已谓百岁强。 今踰二十年,僧死草木荒。此鱼尚无恙,纤质不改常。 谓鱼非灵物,安得擅久长。四海波浪高,三江网罗密。 长鲸丧明珠,幽暗无白日。我疑龙变化,就此溪中逸。 纷纶乾坤争,浩荡风霆出。何如守一泓,无得亦无失。
tóng xún liù   páng cāng xíng zhēng róng shí lín guó   guó liú shuǐ míng    
jiàn jiǎn   mén xīn gèng qīng pán kōng dào yǎo tiǎo xiǎo   shān qián tíng    
tiān qíng xiū zhú wài   yǒu fēng shēng sēng yún jīn chí jìn   qiū    
luò qīng   sàn zuò xuě xīng shì liú dēng   gāo chuān 穿    
féng bái liàn fēi   suì diǎn jiàn zhū qīng líng zhèn máo xiāo   dàng xīn    
jīn zài chǔ   yǎn yàng píng lín liè lǎo huáng diǎn   zuò shuāng    
wèi ér tóng shí   cháng chí páng wén rén shuō jīn   wèi bǎi suì qiáng    
jīn èr shí nián   sēng cǎo huāng shàng yàng xiān   zhì gǎi cháng    
wèi fēi líng   ān shàn jiǔ cháng hǎi làng gāo sān   jiāng wǎng luó    
cháng jīng sàng míng zhū   yōu àn bái lóng biàn huà jiù   zhōng    
fēn lún qián kūn zhēng   hào dàng fēng tíng chū shǒu hóng   de shī