游灵源天境遇雨各奔归晚坐以不是溪居者那知

宋代 姚勉
灵源水有天,日涉胜趣多。 同行十数子,散策经山坡。 溪行小盘礴,石坐閒摩挲。 野菊留余花,新梅看微柯。 寒鸦落平田,暖鲤跳枯荷。 是日冬曦温,景象如春和。 笑谈不知归,亦有载酒过。 忽瞻彼北山,黑云生嵯峨。 阴晴反覆手,天测不可俄。 长风舞红叶,急雨翻银河。 儒冠各欹垫,僮屦皆奔波。 路滑争牛羊,泥溅乱鸭鹅。 席地听沾湿,樽沙委骈罗。 五十笑百步,曳杖如横戈。 林间偶自芘,弃甲我则那。 留恋归不早,颠沛逢滂沱。 出游不知时,废此啸且歌。 绸缪无远虑,其如近忧何。 兹游已狼籍,后计毋蹉跎。 归欤亟诛茅,结亭依岩阿。 震陵有帡幪,乐哉涧般薖。
líng yuán shuǐ yǒu tiān   shè shèng duō  
tóng háng shí shù zi   sàn jīng shān  
xíng xiǎo pán   shí zuò xián  
liú huā   xīn méi kàn wēi  
hán luò píng tián   nuǎn tiào  
shì dōng wēn   jǐng xiàng chūn  
xiào tán zhī guī   yǒu zài jiǔ guò  
zhān běi shān   hēi yún shēng cuó é  
yīn qíng fǎn shǒu   tiān é  
cháng fēng hóng   fān yín  
guān diàn   tóng jiē bēn  
huá zhēng niú yáng   jiàn luàn é  
tīng zhān shī 湿   zūn shā wěi pián luó  
shí xiào bǎi   zhàng héng  
lín jiān ǒu   jiǎ  
liú liàn guī zǎo   diān pèi féng pāng tuó  
chū yóu zhī shí   fèi xiào qiě  
chóu móu yuǎn   jìn yōu  
yóu láng   hòu cuō tuó  
guī zhū máo   jié tíng yán ē  
zhèn líng yǒu píng méng   zāi jiàn bān