游老君洞

唐代 张说
枕漱鑱鍼泉石肓,登临又刮山川目。 太清飞出离宫景,平地分为散仙福。 知津有赖大夫松,避道尤勤居士木。 层峦破晓霞散绮,断岩涵空雾披縠。 界远都归粟粒藏,脉近宁劳杖头缩。 不愁风引轻舟却,更喜村通小径曲。 妙含道德五千余,迥出洞天三十六。 青牛税驾从懒卧,宝猊回拱长蹲伏。 犹余砥室灿金星,安用柔宗扶玉局。 岩前日月自朝夕阳,物外乾坤岂寒燠。 蛇灵必化第须时,豹隐唯邻聊协卜。 共知容与乐无限,谁想绪余善非独。 两柱擎天寿八荒,一水为霖登百谷。 深嗟晚到偿畴昔,争忍疎游逾信宿。 痴儿浪作谢鲲图,坐进因明天下谷。
zhěn shù chán zhēn quán shí huāng   dēng lín yòu guā shān chuān  
tài qīng fēi chū gōng jǐng   píng fēn wéi sàn xiān  
zhī jīn yǒu lài dài sōng   dào yóu qín shì  
céng luán xiǎo xiá sàn   duàn yán hán kōng  
jiè yuǎn dōu guī cáng   mài jìn níng láo zhàng tóu suō  
chóu fēng yǐn qīng zhōu què   gèng cūn tōng xiǎo jìng  
miào hán dào qiān   jiǒng chū dòng tiān sān shí liù  
qīng niú shuì jià cóng lǎn   bǎo huí gǒng zhǎng dūn  
yóu shì càn jīn xīng   ān yòng róu zōng  
yán qián yuè zhāo yáng   wài qián kūn hán  
shé líng huà shí   bào yǐn wéi lín liáo xié bo  
gòng zhī róng xiàn   shuí xiǎng shàn fēi  
liǎng zhù qíng tiān shòu 寿 huāng   shuǐ wèi lín dēng bǎi  
shēn jiē wǎn dào cháng chóu   zhēng rěn shū yóu xìn 宿  
chī ér làng zuò xiè kūn   zuò jìn yīn míng tiān xià