游烂柯山四首

唐代 李深
寻源路不迷,绝顶与云齐。坐引群峰小,平看万木低。 双林春色上,正有子规啼。 嵌空横洞天,磅礴倚崖巘.宛如虹势出,可赏不可转。 真兴得津梁,抽簪永游衍。 羽客无姓名,仙棋但闻见。行看负薪客,坐使桑田变。 怀古正怡然,前山早莺啭。 稽首期发蒙,吾师岂无说。安禅即方丈,演法皆寂灭。 鸣磬雨花香,斋堂饭松屑。
xún yuán   jué dǐng yún zuò yǐn qún fēng xiǎo   píng kàn wàn
shuāng lín chūn shàng   zhèng yǒu guī
qiàn kōng héng dòng tiān   páng yǎn   . wǎn hóng shì chū   shǎng zhuǎn
zhēn xīng jīn liáng   chōu zān yǒng yóu yǎn
xìng míng   xiān dàn wén jiàn xíng kàn xīn   zuò shǐ 使 sāng tián biàn
huái 怀 zhèng rán   qián shān zǎo yīng zhuàn
shǒu mēng   shī shuō ān chán fāng zhang   yǎn jiē miè
míng qìng huā xiāng   zhāi táng fàn sōng xiè