游烂柯山

唐代 谢勮
独凌清景出,下视众山中。云日遥相对,川原无不通。 自致高标末,何心待驭风。 宛演横半规,穹崇翠微上。云扃掩苔石,千古无人赏。 宁知后贤心,登此共来往。 仙弈示樵夫,能言忘归路。因看斧柯烂,孙子发已素。 孰云遗迹久,举意如旦暮。 仙僧会真要,应物常渊默。惟将无住理,转与信人说。 月影清江中,可观不可得。
líng qīng jǐng chū   xià shì zhòng shān zhōng yún yáo xiāng duì   chuān yuán tōng
zhì gāo biāo   xīn dài fēng
wǎn yǎn héng bàn guī   qióng chóng cuì wēi shàng yún jiōng yǎn tái shí   qiān rén shǎng
níng zhī hòu xián xīn   dēng gòng lái wǎng
xiān shì qiáo   néng yán wàng guī yīn kàn làn   sūn zi
shú yún jiǔ   dàn
xiān sēng huì zhēn yào   yìng cháng yuān wéi jiāng zhù   zhuǎn xìn rén shuō
yuè yǐng qīng jiāng zhōng   guān