游烂柯山

唐代 羊滔
步登春岩里,更上最远山。聊见宇宙阔,遂令身世闲。 清辉赏不尽,高驾何时还。 石梁耸千尽,高盼出林□。亘壑蹑丹虹,排云弄清影。 路期访道客,游衍空井井。 采薪穷冥搜,深路转清映。安知洞天里,偶坐得棋圣。 至今追灵迹,可用陶静性。 沙门何处人,携手俱灭迹。深入不动境,乃知真圆寂。 有时归罗浮,白日见飞锡。
dēng chūn yán   gèng shàng zuì yuǎn shān liáo jiàn zhòu kuò   suì lìng shēn shì xián
qīng huī shǎng jìn   gāo jià shí hái
shí liáng sǒng qiān jǐn   gāo pàn chū lín   gèn niè dān hóng   pái yún nòng qīng yǐng
fǎng 访 dào   yóu yǎn kōng jǐng jǐng
cǎi xīn qióng míng sōu   shēn zhuǎn qīng yìng ān zhī dòng tiān   ǒu zuò shèng
zhì jīn zhuī líng   yòng táo jìng xìng
shā mén chǔ rén   xié shǒu miè shēn dòng jìng   nǎi zhī zhēn yuán
yǒu shí guī luó   bái jiàn fēi