游郎山

元代 刘因
昨日山东州,马耳索御凌风嘶。今日军市中,不觉已落山之西。 山之面背一无异,不待风烟变化神已迷。危关度雪岭,乱石通荒蹊。 林间小草不识风日自太古,我行终日仰羡木杪幽禽啼。 但见雨色来,云物飒以凄。忽然长啸得石顶,痛快如御骏马蹄。 万里来长风,五色开晴霓。长剑倚天立,皎洁莹鸊鹈。 平地拔起不倾侧,物外想有神物提。诗家旧品嵩少同,画图省见巫山低。 谁令九华名,独与八桂齐?千态万状天不知,敢以两目穷端倪。 骞腾谁避若飞隼,侧瞰何屈如怒猊。千年落穷边,烟草寒萋萋。 若非郦亭书生此乡国,物色谁省曾分题。乾坤至宝会有待,岂有江山如此不著幽人栖。 颇闻山中人,云间时闻犬与鸡。只疑名山别有灵境在,不许尘世穷攀跻。 不是先生南游有成约,径欲共把白云犁。九疑窥衡湘,禹穴探会稽。 玉井烂赏金芙蕖,日观倒捲青玻璃。风烟回首莫潇洒,南游准拟相招携。
zuó shān dōng zhōu   ěr suǒ líng fēng jīn jūn shì zhōng   jué luò shān zhī 西
shān zhī miàn bèi   dài fēng yān biàn huà shén wēi guān xuě lǐng   luàn shí tōng huāng
lín jiān xiǎo cǎo shí fēng tài   xíng zhōng yǎng xiàn miǎo yōu qín
dàn jiàn lái   yún rán cháng xiào shí dǐng   tòng kuài jùn
wàn lái cháng fēng   kāi qíng cháng jiàn tiān   jiǎo jié yíng
píng qīng   wài xiǎng yǒu shén shī jiā jiù pǐn sōng shǎo tóng   huà shěng jiàn shān
shuí lìng jiǔ huá míng   guì   qiān tài wàn zhuàng tiān zhī   gǎn liǎng qióng duān
qiān téng shuí ruò fēi sǔn   kàn qiān nián luò qióng biān   yān cǎo hán
ruò fēi tíng shū shēng xiāng guó   shuí shěng céng fēn qián kūn zhì bǎo huì yǒu dài   yǒu jiāng shān zhù yōu rén
wén shān zhōng rén   yún jiān shí wén quǎn zhǐ míng shān bié yǒu líng jìng zài   chén shì qióng pān
shì xiān sheng nán yóu yǒu chéng yuē   jìng gòng bái yún jiǔ kuī héng xiāng   xué tàn kuài
jǐng làn shǎng jīn   guān dào juǎn qīng fēng yān huí shǒu xiāo   nán yóu zhǔn xiāng zhāo xié