有客致木绵椅坐为山斋之用

宋代 郑刚中
桃歇冬花蕉叶乾,寒到广东真是寒。 山斋竹椅冷如水,欲以荐坐无蒲团。 邻翁未必藉华罽,顾此流落心所怜。 临溪汲水下蓝碧,为染吉贝包木绵。 长针引线作方衲,软暖厚薄无一偏。 虽是凝尘少来客,瘦骨拄衣身独便。 领君此意觉漫甚,我亦虚坐其敢安。 家世穷愁岂今日,广文之老先无毡。
táo xiē dōng huā jiāo qián   hán dào guǎng 广 dōng zhēn shi hán
shān zhāi zhú lěng shuǐ   jiàn zuò tuán
lín wēng wèi huá   liú luò xīn suǒ lián
lín shuǐ xià lán   wèi rǎn bèi bāo mián
zhǎng zhēn yǐn xiàn 线 zuò fāng   ruǎn nuǎn hòu báo piān
suī shì níng chén shǎo lái   shòu zhǔ shēn biàn 便
lǐng jūn jué màn shén   zuò gǎn ān
jiā shì qióng chóu jīn   guǎng 广 wén zhī lǎo xiān zhān