有客曰孤梅访予於易庵孤山之下与之坐夜未半

宋代 何梦桂
蹇四山之孤竹兮,商周二君。 藐三径之孤松兮,晋宋一人。 天地冰霜兮,木落归根。 遗万物而独立兮,吾梅兄其仅存。 夫孤高不易抗兮,故多以落落而遭世之闷闷。 孤洁不易保兮,故多以皎皎而受人之昏昏。 惟湼而不缁兮,梅质之清。 磨而不磷兮,梅操之贞。 嗟梅之爱兮,旷世无闻。 将梅有心兮,千古谁论。
jiǎn shān zhī zhú   shāng zhōu èr jūn  
miǎo sān jìng zhī sōng   jìn sòng rén  
tiān bīng shuāng   luò guī gēn  
wàn ér   méi xiōng jǐn cún  
gāo kàng   duō luò luò ér zāo shì zhī mèn mèn  
jié bǎo   duō jiǎo jiǎo ér shòu rén zhī hūn hūn  
wéi ér   méi zhì zhī qīng  
ér lín   méi cāo zhī zhēn  
jiē méi zhī ài   kuàng shì wén  
jiāng méi yǒu xīn   qiān shuí lùn