有客

宋代 释智圆
有客有客,来扣我门。 相见无言,自晝达昏。 搘肘凭栏,俯仰干坤。 百年瞬息,得丧谁论。 远山青青,巨浸浑浑。 忽然归去,目击道存。
yǒu yǒu   lái kòu mén  
xiāng jiàn yán   zhòu hūn  
zhī zhǒu píng lán   yǎng gàn kūn  
bǎi nián shùn   de sàng shuí lùn  
yuǎn shān qīng qīng   jìn hún hún  
rán guī   dào cún