有客

唐代 杜甫
患气经时久,临江卜宅新。喧卑方避俗,疏快颇宜人。 有客过茅宇,呼儿正葛巾。自锄稀菜甲,小摘为情亲。
huàn jīng shí jiǔ   lín jiāng zhái xīn xuān bēi fāng   shū kuài rén
yǒu guò máo   ér zhèng jīn chú cài jiǎ   xiǎo zhāi wéi qíng qīn