游开化寺

宋代 韩琦
开化得胜地,崇侈何代作。全山镵佛身,万木亘高阁。 突然数百尺,较力陋禹凿。峰峦翠环合,与寺为郛郭。 烟霞无四时,为我张幄幕。飞泉乘空来,直在庭砌落。 松柏森成行,斗状蛟龙恶。如整万人阵,偏伍不敢错。 春芳难悉名,红紫竞灼灼。点缀岩壁间,图画曾未若。 距城才一舍,旷绝类霄堮。噫吾何自劳,日窘吏事缚。 到官踰二期,未克造林壑。引疾得乡邦,昼锦行遂著。 猛抛公几烦,不负真境约。精庐始一登,百虑已澄扩。 徘徊延宾僚,开席盛燕酌。歌留岭上云,吹乱风前铎。 勿讥清赏累,粗继东山乐。数刻方暂欢,俄景忽西薄。 归鞅下危岑,眷恋心欲却。何处无林泉,隔阂牵宠爵。 终期报国家,功业效涓勺。连露乞骸章,不待七十削。 归来解朝绅,放意任衡霍。超然出世纷,安步适冲漠。 山蔬充盘筵,村酿满瓢杓。吾寿此其全,何必不死药。
kāi huà shèng   chóng chǐ dài zuò quán shān chán shēn wàn   gèn gāo    
rán shù bǎi chǐ   jiào lòu záo fēng luán cuì huán   wèi guō    
yān xiá shí   wèi zhāng fēi quán chéng kōng lái zhí   zài tíng luò    
sōng bǎi sēn chéng háng   dòu zhuàng jiāo lóng è zhěng wàn rén zhèn piān   gǎn cuò    
chūn fāng nán míng   hóng jìng zhuó zhuó diǎn zhuì yán jiān   huà céng wèi ruò    
chéng cái shè   kuàng jué lèi xiāo è láo   jiǒng shì    
dào guān èr   wèi zào lín yǐn xiāng bāng zhòu   jǐn xíng suì zhù    
měng pāo gōng fán   zhēn jìng yuē jīng shǐ dēng bǎi   chéng kuò    
pái huái yán bīn liáo   kāi shèng yàn zhuó liú lǐng shàng yún chuī   luàn fēng qián duó    
qīng shǎng lèi   dōng shān shù fāng zàn huān é   jǐng báo 西    
guī yāng xià wēi cén   juàn liàn xīn què chǔ lín quán   qiān chǒng jué    
zhōng bào guó jiā   gōng xiào juān sháo lián hái zhāng   dài shí xuē    
guī lái jiě cháo shēn   fàng rèn héng huò chāo rán chū shì fēn ān   shì chōng    
shān shū chōng pán yán   cūn niàng mǎn piáo sháo shòu 寿 quán   yào