有菊为盛德彰赋

明代 顾清
江南人家誇有竹,君家有竹还有菊。延年一脉是仙传,不数江头千亩绿。 茅檐萧洒纸窗净,竹阑宛转苔阶曲。畦分种别人事尽,雨沐风晞生意足。 八月欲尽九月初,霜风渐高木叶枯。邻家萧条我富贵,金钗玉佩罗庭除。 湘累放逐怨枯槁,渊明亦为五斗驱。南阳老人空寿考,食粟饮水终痴愚。 不如先生生长太平世,读书卖药至老不受樊笼拘。 菊花本是萧散物,亦自乐与君为徒。自从入京师,十年无地容挥锄。 盆栽担买不快意,梦中往往寻郊居。老去君方厌尘土,病来我正思江湖。 青山何日遂东去,一舟定与鸱夷俱。疏篱矮屋时入眼,枫叶芦花堪画图。 此时我家菊亦盛,亭馆亦可罗尊壶。君来不惮百里远,我能无酒为君沽。 长安在西向东笑,只恐春风桃李背面偷揶揄。
jiāng nán rén jiā kuā yǒu zhú   jūn jiā yǒu zhú hái yǒu yán nián mài shì xiān chuán   shù jiāng tóu qiān   绿  
máo yán xiāo zhǐ chuāng jìng   zhú lán wǎn zhuǎn tái jiē fēn zhǒng bié rén shì jǐn   fēng shēng    
yuè jǐn jiǔ yuè chū   shuāng fēng jiàn gāo lín jiā xiāo tiáo guì jīn   chāi pèi luó tíng chú    
xiāng lèi fàng zhú yuàn gǎo   yuān míng wèi dǒu nán yáng lǎo rén kōng shòu kǎo 寿 shí   yǐn shuǐ zhōng chī    
xiān sheng shēng zhǎng tài píng shì   shū mài yào zhì lǎo shòu fán lóng  
huā běn shì xiāo sàn   jūn wèi cóng jīng shī shí   nián róng huī chú    
pén zāi dān mǎi kuài   mèng zhōng wǎng wǎng xún jiāo lǎo jūn fāng yàn chén bìng   lái zhèng jiāng    
qīng shān suì dōng   zhōu dìng chī shū ǎi shí yǎn fēng   huā kān huà    
shí jiā shèng   tíng guǎn luó zūn jūn lái dàn bǎi yuǎn   néng jiǔ wèi jūn    
cháng ān zài 西 xiàng dōng xiào   zhǐ kǒng chūn fēng táo bèi miàn tōu