幽居书事二首 其一

宋代 陆游
暮叹人间苦不谐,清时有味是归来。已因积毁成高卧,更借阳狂护散才。 正欲清言闻客至,偶思小饮报花开。纷纷争夺成何事,白骨生苔但可哀。
tàn rén jiān xié   qīng shí yǒu wèi shì guī lái yīn huǐ chéng gāo   gèng jiè yáng kuáng sàn cái
zhèng qīng yán wén zhì   ǒu xiǎo yǐn bào huā kāi fēn fēn zhēng duó chéng shì   bái shēng tái dàn āi