幽居遣懹

宋代 陆游
斜阳孤影叹伶仃,横按乌藤坐草亭。 闲久更知贫有味,病多那责药无灵。 农书甚欲从师授,忍字常须作座铭。 更喜友生能饷酒,欣然一醉倒长瓶。
xié yáng yǐng tàn líng dīng   héng àn téng zuò cǎo tíng
xián jiǔ gèng zhī pín yǒu wèi   bìng duō yào líng
nóng shū shén cóng shī shòu   rěn cháng zuò zuò míng
gèng yǒu shēng néng xiǎng jiǔ   xīn rán zuì dào zhǎng píng