幽居

宋代 陆游
来客无僮奴,剥啄自叩户;主人亦萧然,茗饮不能具。 清言正绝倒,日暮亟散去。 更欲尽所怀,衣薄畏霜露。
lái tóng   zhuó kòu   zhǔ rén xiāo rán   míng yǐn néng  
qīng yán zhèng jué dǎo   sàn  
gèng jǐn suǒ huái 怀   báo wèi shuāng